Miên man ký ức trong thiên nhiên

Ma Đanh, ngày 12 tháng 9 năm 2015

Ma Đanh những ngày này vào mùa mưa, những mưa xối xả như lũ cuốn, nhưng cũng có những cơn mưa rí rách dai dẳng cả ngày, những buổi tối trở nên lạnh lẽo, âm u hơn bao giờ hết. Nhưng cũng ấm áp và quây quần, bởi tôi có dịp được ngồi lại bên bếp lửa nhỏ sưởi ấm cùng bà con Churu nơi đây. Và tôi được nghe kể về cuộc sống thời niên thiếu của các anh chị nơi này.

Các chị kể rằng:

Ngày xửa ngày xưa ấy, chị vui lắm, ngày ngày thả trâu, rồi lang thang trong rừng kiếm quả ăn, mùa mưa này là mùa đi đào măng nè, mà giờ thì không còn nữa rồi. Ngày xưa rừng nhiều kìa, mà bây giờ thì không còn nữa, chỉ còn những rừng thông thôi mà họ đang chặt rồi (rừng thông được trồng và bây giờ tới tuổi để khai thác), còn những rừng cây lớn phải đi xa thật xa, mà giờ cũng ít rồi. Ngày xưa kìa, tụi chị nhà có gì ăn vậy, ngoài rừng có gì thì ăn nấy, không như bây giờ, làm nhiều ing mà nợ cũng nhiều ing  (“ing” là từ các chị dùng có nghĩa như từ “quá, lắm” của người Kinh chúng ta). Ngày xưa bọn trẻ cũng không như bây giờ, hồi tụi chị còn nhỏ, ngày nào cũng lang thang ngoài vườn, ngoài rừng, giờ phun thuốc nhiều lắm, ngoài vườn buổi sáng và buổi chiều người ta phun thuốc nhiều ing, không cho bọn nó ra ngoài được

.

Những câu chuyện của các chị cũng đưa tôi – một đứa trẻ nông thôn về với miền kí ức của mình, những buổi trưa hè trốn ngủ đi câu, những buổi chiều hè tung tăng thả diều cùng lũ bạn, những ngày mùa đông lúi húi nướng khoai ngoài mương (vì mùa này nước cạn), hay những ngày mùa xuân chạy nhảy trên con đường đầy hoa cỏ dại.

Nhìn ánh mắt của các chị đang trôi miên man trong miền kí ức kia, ríu rít nói với nhau bằng ngôn ngữ của người Chu Ru, ánh mắt lấp lánh, nụ cười tươi rói theo từng câu chuyện tuổi thơ ùa về, với cây, với cỏ, với núi, với rừng, với những buổi chiều lang thang bìa rừng, những buổi trưa bắt cá, bắt tôm ở những hồ nước, con suối, ruộng lúa. Các chị thi nhau nói cười rôm rả, tôi không hiểu các chị nói gì nhưng tôi biết trong ánh mắt ấy là niềm vui và hạnh phúc.

CÓ CHĂNG, THIÊN NHIÊN LÀ NƠI LƯU GIỮ TÂM HỒN!

(Người làm dự án)

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.